Cái Giá Cho Kẻ Phá Hoại

Một câu chuyện ngắn về cuộc chiến giữa người và chuột


Hậu quả cho kẻ quấy rối!
Chuyện kể rằng tại nhà bác nông dân có 1 con chuột. Bác vẫn biết về sự tồn tại của nó nhưng không quan tâm lắm vì nó biết thân biết phận nên chỉ loanh quanh trong wc mà thôi. Mỗi khi bác nông dân đi vào wc nó lại chạy tút lên lỗ thông gió. Bác nông dân thoáng nghĩ, "bắt nó mất công, kệ nó thôi. Miễn là nó cứ chỉ loanh quanh trong wc".
Nhưng chuyện đời không như bác tưởng. Con chuột nhắt đó khi đã yên vị trong wc, nó lại ảo tưởng nó là chủ của nhà này. Nó bắt đầu ra khỏi nhà vệ sinh, lục lọi các tầng, tha rác khắp nơi, kéo bè kéo đảng, rủ thêm 1 con nữa vào phá nhà chủ. Dầu ngại việc, vì đánh chuột sợ vỡ cái bình hoa nhưng ... Nó đã đi qua đà rồi.
Vậy là hôm thứ 6(4/10) tuần trước, khi bác nông dân đang làm việc thì đồng bọn của nó chạy tụt vào phòng khách. Làm cho 1 vài người khách của bác sợ hãi. Bác nông dân cũng giật mình, nhưng bác quyết rằng "nó phải chết" vì mọi sự nhân nhượng đã quá sức của bác rồi.
Vậy là bác hô lớn "đóng cửa". Cửa phòng bèn đóng lại, bác cùng 1 người khách nữa quây nó, cố gắng dẫm chân vào nó. Nó chui rúc, nó phản kháng, nó chốn chạy khoảng 2 phút. 1 trận thư hùng đã diễn ra với bao nhiêu ánh mắt nhìn(khách của bác nông dân). Cuối cùng người khách dẫm được vào đuôi nó, nhưng vị khách đó k dám giết. Bác nông dân sơm tới, dơ chân hữu lên, và giáng một cú như "búa bổ miếng đậu hũ".
----Chát
Đầu con chuột nát bét, vậy là đi đời 1 kẻ đồng loã. Nhưng con chủ mưu còn ở tầng 3.
Đêm hôm qua(06/10), bác nông dân vào wc như mọi khi, bác vẫn thấy con chuột. Nhưng hôm nay nó khác mọi khi lắm. Đáng lẽ nó sẽ chạy để chui vào ống thông gió hoặc két nước của lavabo. Nhưng lần này nó huênh hoang đối diện với bác đầy thách thức. Thái độ kiểu "tao không sợ mày!". Bác liền lao tới, dùng mấy đòi chân trong MMA để tấn công nó. Nó cũng chẳng vừa, nó nhe lanh tợp lại, rồi dùng chiêu "chuột leo chuổi" và " tí sửu dần sàng" để tấn công lại bác. Cuộc chiến diễn ra trong không gian nhỏ hẹp, người bác to lớn, nặng nề. Chẳng thể nào linh hoạt như nó được. Có những lúc bác loạng choạng, siêu vẹo vì những đòn hiểm hóc, biến hoá khôn lường từ miệng nó.
Nhưng bác là chủ nhà, không lẽ lại thua nó, không lẽ lại thoả hiệp. Nếu lần này nó thắng thì nó lại đi khắp nhà để tuyên truyền cho "gà", "chó" và "bò" mất. Với cái miệng nó thế kia làm sao bác khống chế nổi.
Định thần 1 dây, bác dừng lại quan sát chuyển động của nó. Rồi bác ra 1 đòn dứt khoát... "Pẹt".... Cả bàn chân của bác đã đè lên người nó. Bác nhấc chân nên, thấy 2 mặt nó trợn trừng kiểu "tao không sợ mày đâu", rồi cả người nó chuyển động như muốn dùng miếng cảm tử cuối cùng.
"Pẹp"....
Lại 1 lần nữa cả bàn chân của bác lại dáng vào người nó, lần này với cả sức bình sinh. Bác nhấc chân nên... Mắt nó vẫn trợn nhưng vô hồn. Người nó vẫn dung nhưng chỉ là phản ứng cơ học của việc "dãy chết".
Bác chậm dãi chụp xác nó. Rồi sửa chân tay để đi ngủ. Sáng mai bác sẽ thu dọn tàn cuộc do cuộc chiến gây ra. Nhưng dù sao cũng đã "diệt" được kẻ phá hoại. Giá đắt nhưng đáng, còn hơn để nó hoành hành!

0 Lượt xem